Cờ vua quyền Anh – môn thể thao phá bỏ những khuôn mẫu


Trên tờ El Mundo, Jonathan Rodriguez – VĐV Tây Ban Nha từng tham dự World Cup cờ vua quyền Anh – khẳng định môn thể thao lạ lùng này là sự kết hợp hài hòa giữa cơ bắp và trí tuệ.

Rodriguez (phải) là VĐV cờ vua quyền Anh số một Tây Ban Nha trong nhiều năm.

Rodriguez (phải) là VĐV cờ vua quyền Anh số một Tây Ban Nha trong nhiều năm.

Cờ vua là đam mê của anh trai tôi Hector, cũng là niềm tự hào của cha mẹ, những người luôn túc trực để đưa hai anh em đến lớp học mỗi buổi chiều, cũng như dự khán các giải đấu vào cuối tuần. Dù vậy, tôi chẳng thấy hứng thú chút nào. Mọi thứ như được dán vào mắt tôi. Họ quên mất rằng, điều ấy có thể ảnh hưởng xấu tới một đứa trẻ. Tôi bắt đầu biết đến cờ vua từ khi lên ba, và luôn kết thúc một ngày trong mệt mỏi. Suốt thời gian dài sau đó, tôi chẳng thể quen nổi. Bởi, mọi tâm trí tôi đều dành cho quyền Anh.

Rodriguez, 35 tuổi, từng hai lần dự World Cup cờ vua quyền Anh, và là VĐV Tây Ban Nha duy nhất làm được điều này. Anh hiện làm công tác huấn luyện, và ấp ủ một ngày nào đó được tổ chức một giải cờ vua quyền Anh tại xứ bò tót.

Ở tuổi thiếu niên, tôi bị mê hoặc bởi trò đấm đá của các đàn anh. Họ chẳng cần lý do để đánh lộn, còn tôi, thú thực cũng không hiểu rõ tại sao họ làm như vậy. Tôi chỉ thấy tò mò và nghĩ, đánh được như vậy chẳng dễ chút nào.

Một ngày nọ, tôi đến phòng gym ở Leon và bắt đầu những buổi tập quyền Anh đầu tiên. Tôi phải trốn bố mẹ, bởi họ chỉ thích cờ vua. Hơn 20 tuổi (khoảng năm 2008), tôi lần đầu bước lên podium của một giải nghiệp dư của Tây Ban Nha. Nhưng ngay khi thành công mới chớm nở, tôi gặp tai họa. Một chấn thương nặng lúc tập luyện khiến tôi đối mặt nguy cơ sớm từ bỏ con đường quyền Anh.

Giữa lúc hoang mang, một cuộc gọi từ Castilla thay đổi hoàn toàn tương lai tôi. Lúc ấy, tôi nào biết cờ vua quyền Anh là gì. Mãi sau này mới biết Iepe Rubingh đã làm ra trò này từ những năm 2003. Nhưng cái ngày của năm 2009 ấy, tôi như nhảy dựng khi nghe về ý tưởng tổ chức một cuộc thi theo kiểu vừa đấm bốc xong lại phải ra chơi cờ. Chỉ nghĩ thôi đã thấy mệt rồi. Tuy nhiên, tôi lại nằm trong số ít đủ điều kiện tham gia, bởi nhóm của Rubingh yêu cầu ứng viên tham gia phải là những võ sĩ biết đánh cờ.

Đánh với mấy gã cơ bắp chuyên nghiệp thì tôi ngán, chứ gặp những tay mơ, đầu óc còn tơ tưởng đến cờ thì tôi gật đầu ngay. Buổi gặp ở Salamanca để lại trong tôi ấn tượng khó phai. Khi về nhà nghĩ lại, tôi cứ ngỡ như mình vừa được nghe một phát minh tầm cỡ trong lịch sử loài người vậy: kết hợp một môn cơ bắp giàu tính đối kháng như quyền Anh, với một môn chỉ ngồi im cả tiếng là cờ vua. Một kẻ sắp phải treo găng như tôi còn mong gì hơn. Thế là tôi lục lại sách vở, luyện lại vài thế cờ cơ bản, và thắng dễ một đối thủ đến từ Asturia. Có lẽ nhìn thấy tiềm năng của tôi, nhóm của Rubingh mời tôi đến Berlin để hiểu sâu về cờ vua quyền Anh, rồi sau đó là suất dự World Cup.

Càng lấn sâu vào môn này, tôi mới biết những nhà sáng lập cờ vua quyền Anh đã dày công nghiên cứu như thế nào. Những đấu thủ mới như tôi, khi tập cường độ cao, đầu óc lúc nào cũng căng ra. Đầu chưa hết choáng vì những cú đấm, lại phải vắt óc nghĩ cách chiếu hết đối phương. Tôi nhớ nhất là hai lần gặp Sven Rooch, người Đức, trong hai năm 2013 và 2014. Cả hai trận, tôi đều thua trên bàn cờ. Thế rồi tôi nhận ra, trong môn này, cờ vua và quyền Anh quan trọng như nào. Trong suốt 11 hiệp, đầu óc tôi lúc nào cũng phải nghĩ. Khi xỏ găng là tìm sơ hở đối thủ, còn khi ngồi bàn cờ là tìm cách bắt vua.

Cờ vua quyền Anh là môn thể thao đầy thú vị. Càng ngày, tôi càng thấy bàn cờ và võ đài giống nhau, vì chúng cùng đẩy giới hạn của trí óc tới mức cao nhất. Nó cũng góp phần phá hủy những khuôn mẫu, định kiến trong xã hội. Võ sĩ quyền Anh không phải những gã ưa bạo lực, còn kỳ thủ cờ vua cũng chẳng phải những tên mọt sách, đeo kính dầy cộp.

Cờ vua quyền Anh (chess boxing) manh nha từ thập niên 1990, trong những tác phẩm của họa sĩ biếm họa Enki Bilal và bộ phim của Phần Lan “Uuno Turhapuro”. Đầu những năm 2000, Iepe Rubingh, người Hà Lan, bắt đầu tổ chức những cuộc thi đầu tiên của môn thể thao mới lạ này. Đến cuối năm 2005, giải vô địch châu Âu được tổ chức. Sau đó, nó du nhập vào Mỹ, dưới cái tên hip-hop chess, và được huyền thoại quyền Anh Lennox Lewis ủng hộ.

Sau nhiều lần sửa đổi, luật cờ vua quyền Anh hiện được ấn định là diễn ra tối đa trong 11 hiệp, trong đó sáu hiệp đánh cờ xen kẽ năm hiệp đấm bốc. Mỗi hiệp đấm bốc kéo dài trong ba phút, với một phút nghỉ giữa hai hiệp. Còn khi đánh cờ, mỗi đấu thủ có tổng thời gian chín phút, đánh theo kiểu cờ chớp. Người thắng cuộc trong cuộc thi cờ vua quyền Anh thỏa mãn một trong các điều kiện: Chiếu hết trên bàn cờ vua, đối thủ hết thời gian chơi cờ vua, hạ knock-out trên sàn boxing, hoặc đối thủ ra đòn cấm.

Sau 11 hiệp, nếu không có knock-out cả trên võ đài lẫn bàn cờ, trọng tài sẽ tính điểm để tìm ra người chiến thắng.

Thắng Nguyễn (theo El Mundo)


 

About The Author

Related posts